Nhật Ký Dưỡng Thành Nữ Bá Vương

Chương 109: Hồ ly tinh, có thể so sánh với công chúa sao



Sở Vi Vân đang ngồi trên cỗ kiệu đi ra.

Nàng ta không muốn gặp người khác, mặc dù khi đêm qua xảy ra chuyện, Phong Ly Dạ đã hạ lệnh ai dám nói linh tinh bên ngoài sẽ gϊếŧ không tha.

Nhưng nàng ta vẫn không dám gặp người khác.

Dáng vẻ mềm mại yếu đuối ngồi trong cỗ kiệu của nàng ta khiến cho Phong Nguyên Hạo không biết rõ nội tình cảm thấy thương xót khó tả.

Người hầu bên cạnh lại đổi về Nhu Nhi, Sương Nhi đã bị loạn côn đánh chết.

Nhu Nhi đi tới bên cạnh ngựa của Phong Ly Dạ, cung kính nói: “Thế tử gia, Quận chúa… Quận chúa muốn gặp người.”

Năm ngón tay của Phong Ly Dạ hơi siết lại.

Trong tầm mắt, nữ nhân kia và Tần Tướng quân không biết đang nói gì.

Nàng là một cô nương, đứng ở giữa một đống hán tử lại không hề có cảm giác không hòa hợp.

Bộ dáng thao thao bất tuyệt kia khiến cho người ta không khỏi muốn nghe xem rốt cuộc nàng đang nói cái gì.

Nhu Nhi nói to hơn: “Thế tử gia, Quận chúa muốn gặp người.”

Người ở xung quanh đều có thể nghe thấy.

Ai cũng không dám nói, thậm chí không dám làm ra bất kỳ tiếng động nào.

Có ai không biết đêm qua Thế tử gia ngủ lại ở khuê phòng của Quận chúa?

Bây giờ cung nữ bên người Quận chúa mời Thế tử gia đi sang, đây rõ ràng là muốn nói cho mọi người, Thế tử gia và Quận chúa nàng ta thực sự ở bên nhau.

Phong Ly Dạ đột ngột quay đầu ngựa lại, chậm rãi bước tới bên cạnh cỗ kiệu của Sở Vi Vân.

Dân chúng đứng ở hai bên đường tràn đầy thất vọng trong lòng.

Công chúa thân phận cao quý, văn được võ được, hùng tài vĩ lược, quan tâm nhân dân, nữ tử như vậy mà Thế tử gia lại không biết quý trọng.

Trái lại, vị Vân Quận chúa này, biết rõ Công chúa và Thế tử gia đã thành hôn nhưng vẫn quyến rũ Thế tử gia.

Công chúa đi đằng trước còn đang suy tính cho phúc lợi của người dân, Quận chúa này chỉ biết yểu điệu nhõng nhẽo mà dính lấy Thế tử gia, đúng là không biết xấu hổ!

“Hồ ly tinh!” Không biết là ai nhịn không được mà mắng một câu.

Nhu Nhi vừa nghe thấy, chợt quay đầu lại, nổi giận: “Người nào vừa nói, bước ra đây!”

Lão phụ mắng người kia vội vàng cúi đầu, chột dạ lùi trốn ra phía sau.

“Ngươi! Dám vô lễ với Quận chúa, bước ra đây cho ta!” Nhu Nhi muốn xông tới.

Phong Ly Dạ sầm mặt lại: “Làm càn!”

Nhu Nhi lại càng hoảng sợ, vội vã quỳ xuống, run lập cập nói: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ chỉ là… chỉ là thấy thương cho Quận chúa nhà bọn ta.”

Cái chết của Sương Nhi vẫn sờ sờ trước mắt, ở trước mặt Thế tử gia, nàng ta nào dám làm càn?

Nhưng mà những người đó lại dám mắng Quận chúa là hồ ly tinh, thật là quá đáng!

“Rõ ràng đúng là hồ ly tinh còn không cho người ta nói!”

Lại không biết là ai nhỏ giọng thì thầm ở trong đám người.

Ngay tức khắc có người đáp lại: “Đúng đấy, nhìn xem nàng ta đang làm cái gì, Công chúa đang làm cái gì? Người như thế có thể so sánh với Công chúa sao?”

“Không sai, Công chúa mới là Công chúa tốt của chúng ta!”

Có tiếng người nói hơi lớn tiếng: “Công chúa thiên tuế!”

Lập tức có người phụ họa: “Công chúa thiên tuế!”

Trong cửa thành bỗng nhiên vang lên một trận tiếng hô: “Công chúa thiên tuế! Công chúa thiên tuế! Công chúa vạn phúc an khang!”

Sở Vi Vân níu chặt khăn tay, cúi đầu khóc nấc lên.

Phong Ly Dạ trong lòng bực bội khó hiểu, vung tay lên: “Truyền lệnh xuống, ra khỏi thành!”

Ở phía trước, Phong Tứ lập tức hô lớn: “Chuẩn bị ra khỏi thành!”

Sở Vi Vân cắn môi, nhìn bóng người cường tráng ngạo nghễ ở bên ngoài mành cửa xe ngựa.

Nàng ta nhỏ giọng nói: “Cám ơn chàng, Dạ ca ca.”

Phong Ly Dạ không nói lời nào.

Đội quân lập tức yên lặng, xuất phát ngay tức khắc.

Sở Khuynh Ca ho khẽ hai tiếng, nhờ Xảo Nhi dìu đỡ, bước lên xe ngựa.

“Công chúa vạn phúc an khang! Vui tiễn Công chúa!”

“Công chúa thiên tuế! Công chúa an khang!”

Phong Tảo đi ở phía sau Phong Ly Dạ và xe ngựa của Sở Vi Vân, trong lòng không nhịn được mà than thầm.

Mọi khi, lúc Gia rời thành, dân chúng bao giờ cũng hô to Thế tử gia an khang.

Lời này của dân chúng… thô nhưng thật.

Trong xe ngựa phía trước, Xảo Nhi cũng tức giận một trận: “Vậy mà Thế tử gia lại đi ở bên cạnh xe ngựa của Vân Quận chúa, thật quá đáng! Đây chẳng phải là muốn tuyên bố cho tất cả nhân dân rằng bọn họ ở bên nhau sao?”

Đây chẳng phải là đang đánh thẳng vào mặt của Công chúa sao?

Trang chuyển tên miền từ trumtruyen.org sang trumtruyen.me nha mọi người.