Thông tin truyện

[Bách Hợp] Trời Sinh Một Đôi

[Bách Hợp] Trời Sinh Một Đôi

Nguồn:

Wattpad.com/user/CnhTn8

Trạng thái:

Đang ra
Chưa có đánh giá nào, bạn hãy là người đầu tiên đánh giá truyện này!
Tên truyện: Trời sinh một đôi (天生一对)
Tác giả: Thái Dương Khuẩn (太阳菌)
QT: ks1999__
Edit: Cảnh
Bìa: Mian
Thể loại: Cổ đại, ngọt văn, tình hữu độc chung, tiểu ngược, HE
Số chương: 108 chương + 13 phiên ngoại
Nhân vật chính: Yến Quy Chi (Yến Kỳ) Tô Phong Ngâm (Tô Tích Vũ)

Văn án 1

Dạo này Yêu tộc đều rộn ràng nhốn nháo vì sắp diễn ra một sự kiện trọng đại.

Sắp tới đây chính là hôn lễ của điện hạ Tham Lang và thiếu chủ Đồ Sơn.

Mà ngay lúc hai tộc đang bàn luận về vấn đề hôn sự thì thiếu chủ Đồ Sơn bỗng nhiên chỉ vào tộc trưởng Tham Lang, báo đạo tuyên bố: "Ta muốn nàng!"

Tộc Tham Lang lại cực lực khuyên can, mọi đường khuyên bảo, vô tình chọc giận bên Tô gia.

Tô gia Nhị ca quát lên: "Muội muội của ta trời sinh cửu vĩ, là Tường Thụy giáng sinh, chính là Đồ Sơn chí tôn, như thế nào, không xứng với nàng?"

Yến gia Đại ca thấy vậy, cả giận nói: "Muội muội ta sinh là Ngân Lang, lúc sinh ra trời đất đón chào, được toàn tộc kính yêu, tự nhiên không phải người bình thường mà so với!"

Tô gia ca ca đáp: "Muội muội ta mạo tuyệt hoàn vũ, nhân hoàng tranh sủng, vạn yêu quyến rũ, người người mong mà không được!"

Yến gia Tam ca quay sang: "Muội muội ta nhan quan tứ phương, tiếu nữ phương tâm hứa, tuấn lãng hồn nhi, làm sao, kém nhà ngươi sao?"

Tô gia ca ca nói: "Muội muội ta đệ nhất thiên hạ đẹp đẽ."

Yến gia ca ca nói: "Muội muội ta đệ nhất thế gian diễm lệ."

Hai bên tranh luận không ngớt, không để chính chủ lên tiếng đáp ứng.

Có con yêu nọ bình luận: "Một đôi hoa đào mắt, thoáng hiện hiện tia hời hợt, mị hoặc, một bên ôn nhu, phân hoa phất liễu, trêu chọc nhân ý, hai người này chính là trời sinh một đôi, nên cùng một chỗ, tránh đi gieo vạ người khác!"

Văn án 2

Một chữ tình của hai nàng chính là trăm năm duyên.

Yến Quy Chi là Tham Lang chi chủ, con dân kính yêu, Tô Phong Ngâm là Đồ Sơn chí tôn, tộc nhân sủng ái. Một con Ngân lang, tâm tư thâm trầm, ôn nhã đôn hậu hóa ra chỉ là mặt nạ, một con Yêu hồ, kiều nhan mị cốt, liêu nhân đoạt tâm. Vốn tưởng rằng tất cả là nhân duyên miễn cưỡng, nào ngờ là nhân duyên tiền định.

Tô Phong Ngâm nói: "Phụ lòng yêu tộc tại Triều Dương chúng ta sẽ bị chính tay chúng ta đem đi cắn nát, nuốt vào bụng, ngay cả mảnh xương cốt cũng không sót lại!"

Yến Quy Chi nói: "Tiểu hồ ly, làm sao có thể câu dẫn ngươi?"

Một chữ tình này của hai nàng là đối chọi gay gắt, oan gia ngõ hẹp.

Yến Đỗ Nhược phóng khoáng thẳng thắn, Tang Nhiêu trương dương kiêu ngạo, một con là kiêu ngạo khát máu lang, tính tình nóng nảy, một con là to lớn dám nuốt trời mãng, tính nết kiệt ngạo, như củi khô cùng lửa mạnh.

Tang Nhiêu nói: "Con chó con!"

Yến Đỗ Nhược nói: "Con rắn vô liêm sỉ!"

Một chữ "tình" này của hai nàng là nhất kiến chung tình, yêu nhau tha thiết mà không nói.

Yến Quỳnh Cửu là người câm, bản chất dịu ngoan, Cửu Hoa vốn mang trong mình vô vàn thương tích, bởi vậy tâm tính lạnh nhạt xa cách, một người là Tham Lang Lục điện hạ, một người là Minh giới Trưởng công chúa. Mang theo vết thương yêu hận trải qua ba trăm năm, tại nơi cuối đường gặp được ngươi chính là nhân từ duy nhất trời cao trao cho.

Cửu Hoa: "Quỳnh Cửu."

Yến Quỳnh Cửu nhẹ cười, yên tĩnh mà tốt đẹp.

Bình luận truyện